Trang

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Cậu ơi ... tôi muốn thay đổi, vì tôi ... thích cậu rồi! P2

#Dương
Cậu này tên là Duy. Mắt cậu ta sáng long lanh ý. Đúng là lớp ... à không trường này toàn người "cao" cả. Đúng rồi, mình vào trường danh tiếng mà. Hít sâu nào, cố lên Dương, không ai để ý mày đâu. Mà cậu lớp trưởng, đã là lớp trưởng sao ăn mặc vậy nhỉ ? Thảo nào mình chú ý đầu tiên, thực ra trong lớp này ai cũng đáng chú ý cả. Cố lên nào!

***
TAN HỌC ...

#Duy Anh
Từ lớp xuống sân trường, đi trước và sau tôi đều là lũ bạn và tôi hiểu tôi là đại ca. Có một thằng trong số đó, Việt, xem ra nó là thằng hiểu tôi nhất và tôi cũng còn hơi nể nang.

- Này, thích con bé đó hả, chuyện lạ rồi đây. hà hà (*cười khoái*)
- Là ai chứ ? -Tôi bỗng dừng lại như bị ai đó nói trúng tim đen trong khoảnh khắc đang nghĩ ngợi vu vơ. - Cậu nghĩ tôi là gì mà lại thích con bé nhà quê đó chứ! - Tôi cười gượng và đi tiếp ra cổng trường cùng Việt và lũ bạn.
- Nhìn cậu kìa. Lạ lắm mà. Tôi để ý nó cũng nhìn cậu. Uầy tán tỉnh đi chứ nhỉ, quê mùa gì chứ, xinh thế kia ai bảo nhà quê. hà hà.
- Thôi đi!
Tôi không nghe rõ đằng trước chúng nó nói gì nhưng đang chỉ trỏ vào đâu đó. Tôi nhận ra Dương và Duy đi cùng nhau. Khỉ thật lúc ấy bỗng dưng muốn "xử" Duy quá. Tại sao?. Đang lúc đầu óc không đi với người mấy thằng bạn tôi đã đến chỗ Dương từ lúc nào...

#Dương

- Này nhà quê! Kém một tuổi gọi đây bằng anh đi, đằng này nữa.
- Thôi đi mấy cậu. Các cậu không phải cậy Duy Anh. Dương cậu về trước đi.
- Sao hả? Cậu biết can thiệp vào việc của bọn tôi khi nào thế? - Một đứa vừa nói vừa lấy tay đẩy Duy.
- Các cậu làm gì vậy? Không phải học cùng lớp sao? - Tôi hỏi một câu vô thức chứ biết đây là thể loại cá biệt trong lớp rồi. Nhưng sao lại Duy Anh ở đây ?
- Nhóc! Ở đâu thì cũng có trên dưới trật tự nhé.
Duy Anh cùng Việt đi tới:
- Phải rồi! Trật tự!
- Hehe thấy gì chưa. Thế nào aaaaaaa.....á. Tên vừa nói bị Duy Anh túm tai. Mấy đứa xung quanh cũng cúi mặt xuống.
Lúc này tôi có cảm giác an tâm hơn. Tôi đã hiểu "trật tự" ở đây là gì rồi. Duy nhắc tới Duy Anh tôi đã hiểu phần nào...
- Cậu! Về đi. Từ mai sẽ không có đâu - Duy Anh nói với tôi. Cậu ấy hơi tức giận gì đó.
- Việt: Kìa Duy, đưa Dương Dương về đi chứ.

***

#Duy Anh

Cùng Việt và mấy thằng ra ngoài cổng trường. Tôi vẫn cầm tai thằng to mồm nhất lúc nãy.
- Cậu! Nói gì ?
- Tôi ... tôi xin lỗi. Tôi chỉ ... chỉ nói ở đây có trật tự. Tôi không có ... chỉ có Duy nhắc tới cậu. Nó bảo bọn tôi cậy ... Á...
Tôi bỏ tay và tát cho cậu ta một cái.
- Tôi nói đúng chứ? Cậu quan tâm mọi thứ quá mức bình thường đấy! - Việt nói vẻ như Gia Cát Lượng vậy.
- Sao cậu bảo Duy đi cùng?
- Hà hà ghen rồi hả? Có thế cậu mới nhận. Cậu sẽ phải cậy tôi nhiều đấy. Duy sắp tới sẽ ra sao? Hà hà. "ĐI VIỆN" nha.
- Im đi!

Quả thực tôi rất muốn chạy theo Dương và giải thích mọi chuyện. Không hiểu vì sao như vậy. Hay là tôi thích Dương thật rồi. Dương Dương! Khi nãy đi cùng Duy cậu ấy xinh thật, cả nụ cười đáng yêu ấy nữa. Mái tóc đen dài trong nắng. Cậu ấy cười với Duy. Chả hiểu sao muốn "xử" Duy mà giờ khó vậy. Vậy rồi, tôi sợ Dương nghĩ xấu về tôi. Ôi trời! Cậu ấy nghĩ xấu về tôi rồi còn đâu.

***
TỐI HÔM ĐÓ...
#Dương

Lớp trưởng, đẹp trai, nghe nói học giỏi. Nhưng sao cậu ấy ... Thôi bỏ đi. Trường nào mà chả có học sinh hư, học sinh cá biệt. Nhưng mà lạ thật đấy, mình vẫn có cảm giác cậu ấy tốt, tin vào cảm giác liệu có quá đáng không nhỉ? Thôi lại linh tinh rồi. Ồ Duy gọi điện, kể ra cũng duyên thật đấy, mình cùng đường cậu ta về nhà. ^^!
(Còn tiếp)

3 nhận xét: