Tôi cô đơn. Không có thằng bạn nào ra hồn. Một lũ chẳng ra gì. Tôi cũng đâu có hơn. Bố mẹ giàu - con sướng. Vậy rồi, ra là tôi có bố mẹ tôi. Năm nay học lớp 12, 18 tuổi đến nơi. Tự nhận là một đứa học giỏi của trường, một ngôi trường danh tiếng, nhưng tôi không đếm lấy nổi một thằng bạn học giỏi. Học giỏi họ hiền ư, không lêu lổng ư. Tôi cũng đâu có hư nhỉ. Vậy trong đầu những đứa kia nghĩ tôi là cái gì? Chỉ là muốn ra dáng một thủ lĩnh ... một teen "khét" tiếng Hà Nội. Chẳng ai coi tôi ra gì, chỉ là sợ. Ưh vậy tôi cũng chẳng thèm quan tâm, cho những đứa đó biết !
Và ...
***
Lớp 12A1 - Cuối cuội của góc lớp ....
- Này, khối mình sắp có đứa mới !
- he vui rồi. Cho nó biết danh tiếng chứ ?
- Không! Con gái đấy. Chỗ khác. Không phải Hà Nội.
- Trước đây cũng có một đứa con gái mới mà. Lần đó bọn mày cũng cho nó biết danh còn gì. Cứ gì con trai con gái.
- Nhưng con đó bướng. Giờ sợ rồi.
- Nhỡ con này cũng thế. Hà hà lũ con gái giờ đứa nào chả như nhau. Như con trai hết.
Tôi giờ mới lên tiếng, một "thủ lĩnh" là vậy. Tôi nghĩ thế nên luôn lên tiếng sau khi bọn nó cãi vã, và thật hay khi luôn có hiệu quả:
- Ừh. Cho nó biết ! ...
Cả lũ không nói gì nữa. Chỉ còn mấy tiếng cười ki với ke. Luôn là vậy, hoặc thêm đó vài câu: "Duy Anh, cậu vui ghê !". Đến lúc ấy tôi vẫn còn nghĩ: "Chả có ai dám gọi Duy Anh này bằng mày xưng tao ở cái đất Hà Nội này không tính bố mẹ !". Thật trẻ con. Nhưng đúng cũng khá nhiều thằng "chết" vì làm sai điều trên!
***
#Dương...
Chuyển trường rồi. Mình được bước vào ngôi trường danh giá này. Hi vui quá. Cũng phải hãnh diện tí chứ nhỉ ^^. Đi học trước 1 tuổi nhưng mình cũng đâu có kém ai (*ngắm điện thoại*). Cái này bố mới mua, mình biết với nhiều người điện thoai di động chẳng là gì nhưng ở quê, bố mình phải vất vả lắm. "Bố ơi, Dương sẽ học giỏi để bố không phải dậy sớm quạt than nữa, mẹ nữa, Dương hứa !". Nghĩ ngợi một lúc, giờ ngủ thôi. Hihi mai đi học sớm nha >.<.
***
Lớp 12A1...
- Lớp trưởng: Nghiêm!
- Cô chủ nhiệm: Cô chào ! Các em, đây là Dương, học rất giỏi. Từ hôm nay Dương sẽ học cùng chúng ta. Dương kém các em một tuổi, các em giúp đỡ bạn nhé. Giờ Dương sẽ có vài lời giới thiệu với các em !(*Cả lớp vỗ tay như thường lệ, và vẫn cuối góc lớp:
- Này con bé mới. Lại vào đúng lớp mình. Hehe
- Thế có thôi không, hay vẫn tiếp ?
- Duy Anh sao thế kia, nó bị con bé hút hồn à, xinh đấy chứ.
- He! Nó không sao. Im thế kia là vẫn cứ. Okee.
- Ờ. hihi. Xinh quá! *)
#Duy Anh... "Dương à. Tên hay đấy. Cũng hợp với người cậu ta. Xinh chứ nhỉ. À à 17 tuổi. Mà lúc nãy con bé nhìn mình hồi lâu. Có đứa nào kể về mình cho con bé chưa nhỉ, nhìn mình như sinh vật lạ. Cô ta đang tò mò về mình? Xem mình có như lời đồn tếu? Hay gì đây mà nhìn mình? À à mình đẹp trai. Hì không phải thế kia đâu. Tự dưng thấy là lạ. Hihi". Tôi đã quên mất hôm ấy tôi không mặc đồng phục.
#Dương
Xấu hổ quá. mình đang rối lên. Cậu ta vừa nhìn mình, mình phải quai đi. Lớp học đông và trật tự quá. Lúc này mình đang run rồi. Chuẩn bị trước rồi cơ mà. Không sao. Hít thật sâu. Nói gì nào...
- Mình tên là Hoàng Ngọc Dương. Mình muốn các bạn gọi mình là Dương Dương và mình biết lớp có truyền thống về học tập, vậy nên các bạn giúp mình nhé!
- Cô chủ nhiệm: Vậy Dương sẽ ngồi cùng ai nào?
Duy ngồi hàng thứ ba dãy trong giơ tay rất nhanh: "Dương sẽ ngồi với em, thưa cô".
Một tiếng "Ồ" vang lên phá tan sự trật tự trước đó của lớp.
- Cô chủ nhiệm: Duy Anh ? Lớp trưởng của chúng ta vẫn ngồi một mình. Em không muốn Dương ngồi cùng sao?
- Duy Anh: Để Dương ngồi với Duy rất hợp, thưa cô. Cậu ấy học giỏi và có thể giúp Dương tốt.
#Duy anh
"Duy, cậu muốn chết hả. Cậu quên hay cố tình không nhớ? Quền này là của tôi. Cậu cố tình quên sao. Mà mình sao vậy? Trước có thế đâu, một học sinh mới thôi mà, như thường lệ đi, không quan tâm. Nhưng sao khó quá. Có lẽ lần này ngoại lệ, mình muốn con bé ấy ngồi cùng mình. Vậy sao lại nói với cô thế kia? Trời chả hiểu được mình lúc này nữa. Mình cũng đâu kém Duy. Mà thôi chính mình đã đồng ý thế mà, bỏ qua cho cậu ta"
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét